Full Metal Schoolgirl là game hành động roguelike kết hợp yếu tố fan service, lấy bối cảnh tại tòa nhà chọc trời của công ty Meternity Jobz. Nơi đây che giấu những mưu đồ đen tối dưới lớp vỏ doanh nghiệp. Hai nữ sinh người máy Akemi và Ryoko là những người dám đứng lên chống lại cái ác, thoạt nhìn tưởng để tiêu diệt tận gốc cái ai, nhưng hóa ra lại là trả thù cho người thân. Kịch bản quen như xem anime shounen vậy.
Ngay từ đầu, game đã cho thấy sự “lạ lùng” trong cách xây dựng cái ác. Có một sự hài hước và quái đản xen kẽ, đúng chất liệu quen thuộc của những tựa game hướng đến yếu tố fan service. Akemi và Ryoko xông vào tổng hành dinh với súng, kiếm và drone hỗ trợ, càn quét từng tầng để tìm ra những kẻ phải chịu trách nhiệm. Tuy nhiên, dù có hai nhân vật để chọn, gameplay giữa họ gần như giống nhau. Chỉ khác ngoại hình, khá đáng tiếc vì bỏ lỡ cơ hội mở rộng chiều sâu gameplay.
Là một game có yếu tố fan service, Full Metal Schoolgirl không ngại cho nhân vật zubu mặc đồ như bikini và cố gắng pha trò như người có EQ cao mà giả trân. Không những vậy, phần fan service được xây dựng khá sơ sài và đôi khi làm lố. Chẳng hạn bạn sẽ nghe câu khẩn cầu nhạt như nước ốc “xin đừng nhìn váy bé” trong đa số những lần nhân vật leo cầu thang chuyển cảnh. Nhưng thực tế chẳng có gì để nhìn vì nhà phát triển tô đen che hết rồi. Không một mảng trắng thừa.

Về gameplay, người chơi có thể chọn giữa các loại súng và vũ khí cận chiến, mỗi loại có đặc tính riêng. Một số vũ khí có tốc độ tấn công chậm sẽ khiến nhân vật di chuyển ì ạch, gây khó khăn trong các phân đoạn đi cảnh. Drone hỗ trợ cũng có nhiều lựa chọn. Tuy nhiên, những lựa chọn này chỉ được mở khóa thông qua rương thưởng sau trận chiến trong mỗi phòng. Tuy nhiên, do yếu tố ngẫu nhiên hoặc có thể do “nhân phẩm của người chơi”, không phải trang bị nào cũng hữu dụng. Đôi khi toàn rác nhất là từ tầng 45 trở lên.
Full Metal Schoolgirl chia mỗi tầng thành các phòng chiến đấu với những hàng lang dài đi xuyên. Hoàn tất “dọn dẹp phòng” sẽ nhận phần thưởng như battery, trang bị. Hên thì nhận mod buff chỉ số này thì debuff chỉ số kia. Ngoài ra còn có các thử thách phụ giúp người chơi kiếm thêm tiền để nâng cấp vĩnh viễn cho nhân vật. Các nâng cấp này rất đa dạng từ tăng HP, số lượt hồi sinh cho đến kỹ năng hỗ trợ… Và dĩ nhiên chúng không mất đi khi nhân vật “bay màu”.
Tuy nhiên đúng chất roguelike, mỗi lần thất bại là bạn phải chơi lại từ đầu với trang bị mặc định. Dù có thể nâng cấp vũ khí mặc định từ NPC Hakase, nhưng điều đó phụ thuộc vào lượng tài nguyên thu thập khi “đi raid”. Buồn cái là phần lớn sẽ mất đi khi nhân vật chết. Bạn có thể dùng chính tài nguyên đó để giảm thiệt hại khi chết dưới dạng nâng cấp vĩnh viễn cho nhân vật. Thậm chí tôi khuyến cáo ở thời điểm ban đầu khi game còn dễ, bạn nên dồn hết nâng cấp vào đó trước.
Vấn đề của Full Metal Schoolgirl là vòng lặp gameplay ban đầu khá cuốn, nhưng càng chơi càng lộ rõ hạn chế. Màn chơi phát sinh ngẫu nhiên nhưng lặp lại rất nhanh. Các thử thách cũng chỉ xoay vòng vài yêu cầu tái sử dụng liên tục. Khó chịu nhất là từ tầng 45 trở đi, độ khó tăng vọt nhưng rương thưởng toàn đồ rác. Tệ hơn, game ép người chơi quay về gặp NPC Hikase để nâng cấp bắt buộc sau khi thắng boss, rồi trở lại tái chiến với… vũ khí mặc định, bất chấp vũ khí trước đó của bạn là gì.

Thiết kế này gây ức chế không nhỏ, nhất là khi kỹ năng nhận được từ boss không bao giờ tương xứng công sức chơi lại từ đầu. Đã vậy còn thêm cái trò dùng chìa khóa thu thập được từ boss để “dịch chuyển nhanh” đến tầng đánh boss ban nãy. Tự nhiên mất vũ khí xịn rồi thì dùng chìa khóa để quay lại tầng khó để làm gì? Quả là một thiết kế đi vào lòng đất và sặc mùi câu giờ rẻ tiền của không ít nhà phát triển hiện nay.
Chưa hết, thiết kế màn chơi cũng không đa dạng. Chủ đề lặp lại đã đành, hành lang thì giống nhau, số lượng mẫu màn của thuật toán chắc chỉ đếm trên đầu ngón tay. Camera trong game cũng có vấn đề. Nó thường hỗ trợ cho kẻ địch đánh lén bạn hơn là toàn tâm toàn ý với người chơi. Trong khi đó, bẫy thì hay xuất hiện bất ngờ những lúc người chơi đang bận tay, khó quay đầu tránh kịp. May còn có minimap hỗ trợ bạn “quan sát” kẻ thù và nó thật sự hữu dụng cho riêng công việc này.
Về hiệu năng, Full Metal Schoolgirl có hiệu năng khá ổn trên Switch 2 dù cũng không hoàn toàn mượt. Khía cạnh nghe nhìn cũng ở mức okela. Lồng tiếng thì bất ngờ thay các diễn viên tiếng Anh lại vượt trội hơn những seiyu tiếng Nhật. Có điều nhạc nền tua đi tua lại mãi nghe khá mệt tai. Số lượng trang phục làm đẹp ban đầu cho nhân vật khá ít so với 1 game hướng đến fan service. Hóa ra nhà phát triển có kế hoạch tung ra mỗi tuần 1 bộ mới sau phát hành để làm mới game. Đúng rảnh.
Điều đáng tiếc nhất là Full Metal Schoolgirl không có chế độ co-op, dù lối chơi rất phù hợp cho trải nghiệm hợp đồng tác chiến hai người. Nếu được phát triển theo hướng này, game có thể vượt xa nhiều tựa cùng thể loại, thậm chí cạnh tranh với series Earth Defense Force của chính nhà phát triển Yuke’s. Ít nhất thì tôi cũng thấy và hình dung được tiềm năng đó. Còn gì bằng khi hai người chơi điều khiển Akemi và Ryoko tung hoành, mỗi người có thể tách rời nhau độc lập và chờ nhau ở cầu thang lên tầng.

Tóm lại, Full Metal Schoolgirl là một tựa game có tiềm năng, nhưng bị kéo lùi bởi những thiết kế gây ức chế và vòng lặp thiếu chiều sâu. Fan service không đủ hấp dẫn, gameplay càng về sau càng lộ rõ điểm yếu cố hữu của yếu tố roguelike khi dựa trên thuật toán kém từ đội ngũ phát triển. Nếu bạn chỉ muốn thử một trải nghiệm hành động roguelike nhẹ nhàng, game có thể mang lại vài giờ vui vẻ. Nhưng nếu kỳ vọng một hành trình dài hơi, thì có lẽ bạn sẽ sớm thấy mình đang chiến đấu không phải vì công lý cho người thân của Akemi và Ryoko, mà vì sự kiên nhẫn. Còn waifu hả? Thôi bỏ đi!
